Không ai đáp lại lời giải thích này của hắn.
Trần Tinh cũng đã bình tĩnh lại, con ngươi dưới kính râm hơi đỏ lên, như đang thực thi ảnh hưởng nào đó lên chính bản thân mình. Sau đó, giọng điệu của cô cũng trở nên thản nhiên và mãnh mẽ hơn:
“Vấn đề này không cần giải thích nhiều, vừa rồi vì sao ngươi...”
Dừng một chút, cô mới nói nốt:
“Vì sao ngươi không trả lời chuyên viên qua bộ đàm?”
“À cái đó...”
Thì ra vừa rồi mình không đáp lời nên lãnh đạo không hài lòng? Lục Tân đang suy tính xem nên trả lời thế nào.
Ý tưởng đầu tiên là phải bịa ra lí do gì đó.
Vì hắn không muốn nói cho những người này rằng khi ấy mình đang nói lời từ biệt với người nhà, đồng thời còn hẹn lúc nào về sẽ dành nhiều thời gian trò chuyện tiếp. Hắn đã tắt bộ đàm lúc nói chuyện trời ơi đất hỡi.
Có điều, lời đã đến khóe môi lại bị nuốt xuống rồi hắn khẽ mỉm cười, thản nhiên nói:
“Vì vừa rồi người nhà ta giúp ta xử lý con quái vật này, ta đang cảm ơn với họ, không hồi âm kịp.”
Trần Tinh:
“...”
Tô tiên sinh trắng nhợt cả mặt, nhìn về phía giáo sư Bạch.
Bộ trưởng Thẩm lại đen mặt, cũng nhìn về phía giáo sư Bạch.
Giáo sư Bạch cười cười hiền hòa:
“Ha ha, nhiệm vụ lần này cũng đã hoàn thành rất tốt.”
Trần Tinh chậm rãi nói:
“Trong nhiệm vụ lần này, ngươi và Búp Bê, mỗi người đã giải quyết được một nguồn ô nhiễm lớn, Thanh Cảng sẽ ghi nhớ công lao của các ngươi, kết toán
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230507/chuong-468.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.