Vù...
Khi những bóng đen đều xoáy tròn và cuốn lại, nuốt hết toàn bộ đám quái vật tinh thần, phía khách sạn Đông Hải chợt nổi lên một trận cuồng phong cuốn tung bụi bặm và đá cát.
Nháy mắt, chỉ số trên máy đo phóng xạ tinh thần giắt bên hông tất cả thành viên đội đặc nhiệm cùng các nhân viên vũ trang đều đạt tới giá trị max rồi nhanh chóng hạ xuống, rơi thẳng xuống giá trị min, như thể toàn bộ lực tinh thần vượt qua biên độ đều đã biến mất.
Chứng kiến cảnh tượng ấy, trái tim mọi người đều như rơi tõm xuống đáy, gần như đã quên cả đập.
Xung quanh yên tĩnh đến độ có thể nghe thấy tiếng xẹt xẹt của dòng điện đã trở nên ổn định lại.
“Sao lại...”
Tô tiên sinh vừa lên tiếng liền phát hiện giọng mình hơi run, vội vàng điều chỉnh lại rồi mới nói:
“Sao lại không thấy gì nữa?”
Giáo sư Bạch thở ra một hơi thật dài, ngẩng đầu nhìn về phía khách sạn Đông Hải đã trở nên yên tĩnh:
“Chắc đã giải quyết xong rồi...”
Bộ trưởng Thẩm nuốt nhẹ nước bọt, cố gắng duy trì vẻ nghiêm nghị:
“Đan Binh thế nào?”
Ba người thoạt nhìn đều rất bình tĩnh, thậm chí trên mặt còn không lộ bất cứ cảm xúc dư thừa nào, nhưng nếu cẩn thận lắng nghe sẽ phát hiện giọng họ hơi khàn đi, ngay cả thân thể thoạt nhìn rất ung dung cũng có vẻ đang cứng ngắc vì căng thẳng.
Trần Tinh đưa mắt nhìn thoáng qua Búp Bê đang ngồi dán mặt lên cửa kính trong xe:
“Đan Binh hẳn không sao.”
Bấy giờ, ba người mới thở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230506/chuong-467.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.