Nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của Lục Tân, biểu cảm của Lý Mộng Mộng có chút phức tạp.
Cô cúi đầu nói:
"Nếu như lại gặp chuyện như hôm nay, ngươi còn đến bảo vệ ta không?"
Lục Tân cười:
"Vậy phải xem lãnh đạo sắp xếp thế nào... Cũng có thể là một đồng nghiệp khác của ta sẽ đến bảo vệ ngươi."
Lý Mộng Mộng hơi nghẹn, nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười:
"Dù gì cũng cảm ơn ngươi...."
"Không có gì."
Lục Tân cười thành thật:
"Ta còn phải kiếm tiền mà."
Đột nhiên hắn không biết nói gì, Lý Mộng Mộng cũng không biết tiếp chuyện ra sao.
Một lát sau, giống như cô cố lấy hết dũng khí, dừng sức ngẩng đầu lên:
"Ta vẫn cảm thấy...."
Cô còn chưa nói xong, đột nhiên cái mũ thủy tinh trên đầu cô kêu lên một tiếng "cạch".
Cô còn chưa kịp nói câu nói tiếp theo.
Sắc mặt Lục Tân hơi kỳ lạ, hắn nhìn về phía hai nhân viên chi viện kế bên cô ấy.
Hai nhân viên trong đội chi viện cũng hơi ngơ ngác, ta nhìn ngươi ngươi nhìn ta, rồi áy náy nhìn Lục Tân:
"Hay là.... bọn ta cởi nó ra cho cô ấy?"
"Không cần."
Lục Tân cười cười, sau đó khoát tay đi ra khỏi khách sạn.
Bên trong khách sạn, Lý Mộng Mộng vẫn đang ngẩng đầu nhìn cho đến khi có một nhân viên đến giúp cô quấn đồ bảo hộ rồi bế cô đi.
"Ta về phòng cảnh vệ trước."
Lục Tân ngồi lên xe máy, nhẹ nhàng huýt sáo.
Nghĩ lại cả quá trình bắt giữ này, ít nhiều gì hắn cũng cảm thấy có chút hoang đường và vô lý.
Nhưng cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230350/chuong-311.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.