“Bình” “Bịch” “Bình” “Bịch”
Bên ngoài khách sạn, có âm thanh rất nhanh và nhịp nhàng vang lên, một tổ đội chi viện trang bị vũ trang bước vào.
“Chính là cô ta.”
Lục Tân chỉ vào một cô gái ở quầy lễ tân, tiểu đội chi viện lập tức chạy lại.
“Các ngươi làm gì vậy?”
“Sao các ngươi lại bắt ta...”
“..... ’’
Thấy đội chi viện xông đến, cô gái lễ tân hoảng sợ hét toáng lên.
Dường như lúc này cô gái thật sự rất sợ hãi, vừa muốn giãy dụa nhưng lại không dám phản kháng.
Thông qua camera trước ngực Lục Tân, Hàn Băng nhìn thấy toàn cảnh hiện trường, nhẹ giọng giải thích:
“Hẳn cô ta không biết gì thật, chắc U linh kia đã trốn tới đâu đó trong thân thể cô ta rồi.”
“Hắn đã có khả năng chủ động điều khiển mọi hành động và ý thức của người bị hắn ký sinh, lẩn trốn sâu bên trong tiềm thức của người đó để không ai phát hiện, nhưng chỉ cần chúng ta xác định được vị trí của hắn thì vẫn có cách để ép hắn thoát ra khỏi người cô gái này.”
Lục Tân gật đầu một cái, hắn rất tin tưởng vào khả năng phân tích của Hàn Băng.
Sở dĩ lần này đối phó với U linh thuận lợi như vậy đều nhờ một phần phân tích của Hàn Băng.
Hắn suy nghĩ một hồi rồi nói:
“U linh này sẽ có kết cục thế nào?”
Hàn Băng nói trong tần số:
“Căn cứ theo luật pháp của Thanh Cảng, rất có thể sẽ là tử hình.”
Giọng Lục Tân khẽ run:
“Tử hình thật à?”
Hàn Băng ngừng một chút rồi mới nhẹ giọng nói:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230349/chuong-310.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.