Người trẻ tuổi mang vẻ mặt kinh ngạc, muốn phản bác lại nhưng không biết mình nên nói câu gì.
“Đương nhiên rồi...”
Một nhân viên công tác có vóc người cao ráo mỉm cười:
“Chúng ta sẽ không hạ thấp điểm đánh giá của Đan Binh tiên sinh chỉ vì hắn muốn mời đội quân tuần tra thành phố phối hợp. Thực ra, cho dù ý kiến này là của hắn hay của chuyên viên phân tích, việc hắn có thể mời đội quân tuần tra thành phố phối hợp cũng là chuyện tốt... Chúng ta không sợ dị biến giả mời người khác phối hợp, điều chúng ta sợ là dị biến giả từ chối phối hợp cơ.”
“Vì thế, điểm đánh giá này với hắn đã là rất cao rồi, dù sao nghe nói hắn vẫn là người mới...”
“Cho nên...”
Người trẻ tuổi nhìn hai vị tiền bối mang thái độ kiêu ngạo, trên gương mặt lộ ra vẻ nghi ngờ:
“Công việc của nhóm đánh giá mức độ rủi ro mất khống chế chúng ta chính là sau khi dị biến giả hoàn thành nhiệm vụ, chúng ta phải suy xét lại xem còn cách tốt hơn để xử lý sự việc hay không, sau đó thảo luận để đưa ra đánh giá cho họ, đúng không?”
Hai tiền bối lập tức nín thở, nhìn người thanh niên bằng ánh mắt sâu xa.
Người thanh niên run lên, bắt đầu lo lắng lần thực tập này của mình có được thông qua hay không.
“Ngươi nói sai rồi...”
Vị tiền bối hơi mập ngẫm nghĩ một chút, nhìn người thanh niên bằng ánh mắt nghiêm túc:
“Nhiệm vụ của chúng ta không phải là phán đoán xem có cách xử lý nào tốt hơn, mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230351/chuong-312.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.