Trại trẻ mồ côi của cô giáo Tiểu Lộc cũng nằm ở khu vực phía nam thành phố. Đó
cũng là nơi hắn luôn quan tâm trong tiềm thức.
“Tạm thời chưa biết.”
Trên kênh trò chuyện, câu trả lời của Hàn Băng khiến Lục Tân hơi kinh ngạc.
Đây là lần đầu tiên sau một thời gian dài hắn gặp phải tình huống Hàn Băng
không đưa ra bất kỳ thông tin nào.
Hắn không hỏi gì thêm mà chỉ tăng tốc, dắt một chiếc mô tô ra khỏi đống đổ nát
trên mặt đất.
Với khoảng cách ngắn, dựa vào năng lực của em gái, tốc độ của hắn có thể nhanh
hơn mô tô.
Nhưng đối với quãng đường dài, thì chạy mô tô vẫn nhanh hơn, vả lại, còn có
thể tiết kiệm sức lực.
Hơn nữa, sau khi trải qua một thời gian dài hỗn loạn như vậy, Lục Tân lo lắng
em gái cũng đã cảm thấy mệt mỏi.
Hắn vặn ga hết cỡ, chiếc mô tô phát ra âm thanh ầm ầm chối tai, hai ngọn đèn
pha xuyên qua bóng tối sâu thẳm, Lục Tân điều khiển chiếc mô tô với tốc độ và
sự linh hoạt vượt quá lẽ thường, chạy xuyên qua đám đông hỗn loạn những chiếc
xe ngang dọc khắp đường phố. Tiếng nổ long trời lở đất cách đó không xa, phản
chiếu bóng dáng hắn vụt qua mặt đất.
Chẳng mấy chốc, Lục Tân đã tới khu vực phía nam thành phố, hắn phát hiện nơi
này không giống với những nơi hắn vừa đi qua, không có hỗn loạn, cũng không có
tiếng người ồn ào. Ngay cả trong các tòa nhà dân cư xung quanh, đèn được bật
sáng, nhưng xung quanh thì tối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230193/chuong-154.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.