Hắn thấy người vừa bắt tay với mình không phải là ông chú hói đầu đó, mà là
một cô gái mặc đồng phục học sinh thoạt nhìn chỉ mười bảy, mười tám tuổi. Cô
ấy buộc tóc đuôi ngựa, dáng vẻ rất trong sáng. Lúc này cô rút tay về, mở cái
ly giữ nhiệt trong tay ra uống một hớp. Lục Tân chỉ ngửi thấy mùi rượu cay
nồng, hắn nhận ra thứ đựng trong ly giữ nhiệt của cô ấy là rượu trắng.
“Được rồi, cậu trai, ngươi mau đi giúp những chỗ khác, có ta ở đây, sẽ không
có chuyện gì đâu.”
Cô ta vừa nói vừa ngoáy lỗ mũi một cách rất tự nhiên rồi xoay người tiếp tục
dùng năng lực của mình lên những người xung quanh.
Lục Tân bối rối.
Cho đến khi chân bỗng đau nhói, hắn mới vội cúi đầu nhìn xuống thì thấy em gái
đang cắn vào chân mình.
“Ngươi làm gì vậy?”
Hắn đưa tay nhấc em gái lên, rồi hỏi khẽ.
“Vừa rồi ta thấy ngươi ngẩn ra, nên muốn giúp ngươi tỉnh lại…”
Em gái khoanh tay đứng giữa không trung, nhìn Lục Tân với vẻ không vừa lòng
rồi trả lời một cách hợp tình hợp lý.
“Ngươi cắn quá muộn rồi…”
Lục Tân đáp một câu, không nhiều lời nữa, hắn vừa xoay người bước đi, vừa nói
nhỏ:
“Cô ấy làm sao vậy?”
“Người nghiện rượu là một cô gái đang còn đi học, năm nay mười bảy tuổi.”
Trên kênh trò chuyện, Hàn Băng dường như biết trước Lục Tân sẽ hỏi, cô giải
thích:
“Tuy nhiên, cô ấy mắc chứng rối loạn nhận thức không thể giải thích được.
Trong tiềm thức, cô ấy nghĩ mình là một ông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230192/chuong-153.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.