“Ngươi mệt không?”
Hắn liếc nhìn em gái rồi khẽ hỏi.
“Hừ…”
Em gái ngẩng mặt lên liếc nhìn hắn rồi nói:
“Mệt hay không mệt cũng vẫn phải giúp ngươi làm việc…”
Trên kênh trò chuyện, Hàn Băng cũng nhẹ nhàng đáp lại: “Chúng tôi không sao,
các ngươi mới là những người vất vả nhất…”
Trước câu trả lời của hai người, Lục Tân đành phải “uhm” một tiếng.
Sau đó, hắn mượn thế từ trên tòa nhà nhảy xuống dưới, đồng thời đưa tay giật
lấy một sợi dây trên không.
Bắt đầu từ bây giờ, hắn cần tìm cách khiến cho nhóm người này mất khả năng
hành động cùng một lúc…Tuy nhiên, khi chạy càng lúc càng nhanh và chuẩn bị lao
vào giữa đám đông, hắn đột nhiên cảm thấy có gì đó không ổn.
Tốc độ chạy đã chậm lại, các tòa nhà và đường phố xung quanh cũng nhanh chóng
biến mất như bị rửa sạch màu, ngay cả màn đêm dày đặc và ánh đèn mờ nhạt lúc
này cũng nhanh chóng biến mất, thay vào đó là tông màu đen trắng tương phản,
cảm giác giống như bạn đang chạy, nhưng đột nhiên lại chạy từ thế giới thực
vào một giấc mơ.
Lục Tân đột ngột dừng lại, quay đầu nhìn xung quanh, hắn chợt nhận ra mình
giống như đang ở trong một thế giới hoạt hình. Ở đây đâu đâu cũng là những
đường nét đen trắng, vẽ nên những bức tranh đơn giản mà sống động, rõ ràng mà
phức tạp.
Hắn thậm chí còn thấy những người xung quanh.
Vừa rồi hắn trông thấy những người đó đi về phía đầu cầu với vẻ đờ đẫn và cứng
nhắc. Nhưng ở đây, họ lại có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230191/chuong-152.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.