“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Nhìn cảnh tượng khiến da đầu tê dại ở bên dưới, giọng nói của Lục Tân không
khỏi trầm xuống.
Hắn từng thấy rất nhiều người khóc, trong đầu và trong giấc mơ cũng thường
xuyên xuất hiện cảnh tượng có người đang khóc, nhưng đây là lần đầu hắn thấy
có nhiều người đang khóc như vậy. Hơn nữa, đó là kiểu khóc không thành tiếng,
trông đờ đẫn như một bộ phim câm…
Có lẽ không đến hàng chục nghìn người, nhưng cũng đông nghịt đến rợn người.
Cảnh tượng này thật sự khiến người ta có một cảm giác sợ hãi không chân thực.
“Ta cũng không biết……"
Giọng Thằn Lằn yếu ớt và đầy lo lắng, hai tay hắn dang rộng:
“Ta đến để hỗ trợ và đối phó với một nguồn ô nhiễm khó nhằn gì đó. Nhưng ai mà
biết được, sau khi đến đây, ta đã thấy một cảnh tượng như vậy. Họ chỉ đứng đó,
bất động.... Ta bị họ nhìn đến nỗi gần như sắp khóc theo họ.... Vừa rồi ta đã
kiểm tra một lượt, không phát hiện ra nguồn ô nhiễm nào ở xung quanh cả…”
Nghe những lời này của Thằn Lằn, một vài người lính trên các bức tường cao
xung quanh đều vô thức quay đầu liếc nhìn đám người kia.
Có thể thấy khuôn mặt họ hiện lên vẻ kinh ngạc và hoảng sợ không thể giấu nổi.
Số lượng thật sự quá ít so với đám người ở dưới bức tường.
Điều quan trọng nhất là, dù họ được trang bị những vũ khí mạnh mẽ nhưng không
một ai trong số những người ở bên dưới tỏ ra sợ hãi trước họng súng của họ.
Đám
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230194/chuong-155.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.