Trên hòm đồ có xích sắt và khoá, nhưng chưa cần Trần Tinh hạ lệnh, khi đã chắc
chắn chiếc hòm này là mục tiêu thì hai tên lính đã tiến lên, dùng một chiếc
đèn khò phun ra ngọn lửa màu xanh, cắt đứt khoá kim loại và xích sắt.
Tiếng “rầm rầm” của xích sắt rơi xuống mặt đất vô cùng rõ ràng giữa bến cảng
tĩnh mịch.
“Để ta lên cho!”
Ngay lúc này, Lục Tân đứng dậy, đi về phía hòm đồ.
Hai tên lính nhìn hắn bằng ánh mắt cảm kích, sau khi thấy Trần Tinh ngầm cho
phép, họ mới lặng lẽ lùi ra.
Nhìn theo bóng lưng đi về phía hòm đồ của Lục Tân, ánh mắt Trần Tinh trở nên
dịu dàng hơn.
Nếu để cho Lục Tân hình dung, hắn nhất định sẽ cảm thấy đây là ánh mắt khen
ngợi của lãnh đạo giành cho mình.
“Két...”
Lục Tân mở nắp chiếc hòm ra, một cơn gió lạnh âm u thổi qua.
Ngay khoảnh khắc này, mọi người đều vô thức ngừng thở, quân lính nâng cao súng
trong tay.
Nhưng bên trong chiếc hòm không có gì khác thường.
Đây là một chiếc hòm đã lâu rồi chưa được mở ra, đồ đạc cũng rất bình thường,
ngoại trừ vài cái khung gỗ và túi xách màu đen chồng chất ở một góc ra, chỉ có
một bức tranh được che bằng miếng vải đen, yên lặng dựa vào giá gỗ ở giữa
chiếc hòm. Lục Tân không nhìn thấy trên bức vẽ có bất cứ hình thù kỳ quái gì,
máy dò trong tay Trần Tinh cũng không có phản ứng.
Lục Tân nhẹ nhàng tiến lên, cầm bức tranh lên trong ánh nhìn của mọi người.
Nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230169/chuong-130.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.