“Nếu người chết có thể mang theo tinh thần lực, một số vật chất tự nhiên đặc
biệt cũng có thể. Nghiên cứu trước đây đã phát hiện ra rằng, bằng một phương
pháp hoặc một năng lực nào đó, có thể làm cho một số vật phẩm lưu trữ tinh
thần lực, một vài người có năng lực biết lợi dụng điểm đặc biệt này để thực
hiện một số việc trong khả năng của mình mà họ không cần đích thân xuất hiện.”
“Những vật phẩm như vậy được gọi là “vật phẩm ký sinh tinh thần.”
“Vật phẩm ký sinh sao?”
Lục Tân nhíu mày, suy nghĩ về mối quan hệ trong đó.
“Đúng vậy, có nghĩa là một phần của tinh thần lực được ký sinh trong đó.”
“Tinh thần lực là một thứ sở hữu hoạt tính nhất định, cho nên những vật phẩm
tồn tại tinh thần lực được gọi là ký sinh!”
Lục Tân gật đầu, hắn đang nghĩ, không biết vật phẩm ký sinh có hình dạng như
thế nào nên không nói gì.
Hắn không phải người rất thích sự im lặng, nhưng cũng không phải người luôn
mồm nói chuyện với người khác.
Hắn chỉ là hắn.
Trong quá trình họ một hỏi một đáp, xe đã lái vào thành phố, đi trên một con
đường thuộc trục chính. Rõ ràng có thể nhìn thấy, đèn đường xung quanh dần dần
nhiều hơn, xe cộ cũng dày đặc hơn so với con đường nhỏ trong cảng kia, dòng xe
qua lại đông như mắc cửi.
Không biết đã qua bao lâu, khi lái tới một chỗ dừng đèn xanh đèn đỏ, dòng xe
phía trước đột nhiên dừng lại.
Trần Tinh đợi một lúc, rồi mới hỏi vào bộ đàm:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230170/chuong-131.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.