“Sau khi nguồn ô nhiễm được loại bỏ vẫn để lại ảnh hưởng ư.”
Trần Tinh chậm rãi nói một câu, nhìn ông Hứa qua kính chiếu hậu: “Đây là điều
ông không nghĩ tới sao?”
Ông Hứa ngẩn người, cũng có phần chán nản, lâu sau mới nói: “Con bé... Tiêu
Tiêu chỉ nói với ta rằng đó là bức vẽ từ trước tới nay chưa từng nhìn thấy
trên thế giới này, bức tranh đó sẽ trở thành tác phẩm nghệ thuật làm rúng động
cả thế giới... Con bé học chuyên ngành này nên ta rất tin tưởng ánh mắt của nó.
Hơn nữa... hơn nữa, con bé còn nói, chỉ cần che bức tranh đó đi, không nhìn vào
nó thì sẽ không có chuyện gì xảy ra...”
Nói tới đây, ông ta rốt cục không thể nói tiếp được nữa.
Bởi vì bây giờ ông ta đã hiểu, đây là con gái của mình, ông ta phải tận tình
khuyên bảo con bé mới đúng.
Hứa Tiêu Tiêu là con gái của ông ta, đương nhiên biết điểm yếu của ông ở đâu.
Trần Tinh im lặng một hồi, nói với Lục Tân: “Ngươi làm rất tốt.”
Lục Tân khẽ gật đầu.
Hắn hiểu được vì sao Trần Tinh lại nói như vậy, vì... bức tranh này mang tới
cảm giác quái dị, biến thái và cả ảnh hưởng đáng sợ trên người Hứa Tiêu Tiêu.
Rất khó để tưởng tượng nếu như bức tranh này được đưa vào thành phố chính,
nhiều người nhìn thấy nó, hoặc một ngày nào đó, nó bỗng nhiên xuất hiện trong
một triển lãm tranh, không biết nó sẽ tạo ra những nguy hiểm đáng sợ như thế
nào với thành phố Thanh Cảng.
Nhất là trong cặp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230168/chuong-129.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.