Ông Hứa nghe tới đây, thở dài một hơi nặng nề, dùng sức xoa mặt mình.
Cho tới lúc này, ông ta mới biết vì sao khi con gái vừa mới trở về vẫn còn
chưa có biểu hiện gì, mà con bé không nói với ông về sự tồn tại của bức tranh
này. Nếu lúc đó, con gái nói với ông ngay, có lẽ mọi chuyện không thành ra như
bây giờ.
“Cha không hề nghi ngờ...”
Hứa Tiêu Tiêu kể tiếp: “Mà tâm trạng của ta vẫn rất tốt, trong lòng ta sục sôi
nhiệt huyết, rất muốn tìm người chia sẻ cảm giác đó với mình. Trong lòng ta
dường như có thứ gì đó lên men, ngày càng mãnh liệt. Vì thế, ta không còn nhịn
được nữa, gọi A Cường đang trực đêm vào phòng ngủ, ta cảm giác cơ thể mình
trống trải khó chịu, rất cần một thứ gì đó có thể lấp đầy...”
Nội dung miêu tả bắt đầu trở nên rõ ràng, hơn nữa cô ta còn không có chút xấu
hổ nào.
Ông Hứa vẫn luôn lắng nghe, gương mặt mang vẻ đau khổ, cho tới khi Hứa Tiêu
Tiêu kể đến đoạn ở quán bar, cô ta không ngừng kéo những người đàn ông khác
nhau vào toilet, ông Hứa mới run rẩy mở miệng, giọng nói lấn át Hứa Tiêu Tiêu
đang chậm rãi thuật lại từng chi tiết nhỏ: “Chuyện sau đó, ta cũng biết, hay
là... để ta kể lại cho các ngươi nghe.”
“Ngươi không bị ô nhiễm, chuyện kể lại sẽ có sự khác biệt!”
Trần Tinh thẳng tay phản bác lời của ông ta, nói bằng giọng lạnh lùng: “Nếu
không chịu được thì có thể bịt tai lại!”
Ông Hứa hít
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230167/chuong-128.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.