Chưa tới mười phút đồng hồ, bỗng vang lên tiếng động cơ phóng hết tốc lực lên
núi. Kế đó, từng ngọn đèn pha sáng như tuyết rọi thẳng vào khu biệt thự. Sau
đó từng lớp, từng lớp chiến sĩ vọt vào trong sân, họ nhìn đám người chất đống
trên đất, đặc biệt là những tên mà phần cổ đã bị bẻ thành hình dạng cổ quái
vặn vẹo kia, mặt mày không kiềm được mà biến sắc, nhưng tất cả đều thống nhất
không hé răng nửa lời.
Họ im lặng thu dọn tất cả súng ống và vũ khí nằm tán loạn trên mặt đất, đứng
canh gác xung quanh. Ngay sau đó, nhân viên y tế tiến vào sân, cũng giống đám
người trước, họ trầm mặc khiêng tất cả những người trên mặt đất ra ngoài một
cách thuần thục, dù người đó còn sống hay đã chết.
Ngay cả đám nhân viên y tế mặc áo blouse trắng vì quan sát toàn bộ quá trình
hai bên bắn nhau lần này mà không dám tiến lại gần cũng bị mang đi.
Suốt toàn bộ quá trình, không ai tiến lại trò chuyện với Lục Tân, hay là người
Hứa thị. Hơn nữa, khác với những lần ra ngoài làm nhiệm vụ công trước, đợt này
không có ai mang chăn lại cho Lục Tân.
Ước chừng ba mươi phút sau Trần Tinh mới chạy tới đây. Xem bộ dạng thì chắc là
cô mới vừa từ chủ thành hoặc là các thành phố Vệ Tinh khác chạy tới. Lục Tân
bỗng cảm thấy hơi đau lòng cho người cấp trên này, mỗi ngày đều phải chạy tới
chạy lui giữa các nơi, công việc vất vả cỡ nào cơ chứ? Chỉ là, hình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230164/chuong-125.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.