Đầu tiên, Lục Tân giải thích rõ ràng đạo lý này cho những người phụ nữ họ Hứa,
sau khi chắc chắn rằng họ đã hiểu hết, hắn đi qua một bên, lấy điện thoại vệ
tinh từ trong túi ra. Khi hai đầu điện thoại đã được kết nối, giọng nói của
hắn thay đổi:
“Alo, tổ trường Trần đó hả? Là vầy, tôi tiếp nhận một nhiệm vụ tư nhân có liên
quan đến một cô gái bị ô nhiễm... đã giải quyết xong rồi... Đúng thế, không chỉ
con gái mà ngay cả vệ sĩ và quản gia của hắn cũng đã được giải quyết xong
xuôi... Chỉ là ta phát hiện chuyện ở đây có liên quan tới nguồn ô nhiễm đang
trốn ở cảng Bạng Phụ... đó hình như là một bức tranh, phía trên được phủ một
tấm vải đen, đóng trong một cái khung gỗ bình thường... họ không muốn ta tiếp
tục điều tra sâu thêm, thậm chí còn lấy súng ra uy hiếp ta... Đúng vậy, với
lại, ta có vài chỗ chưa rõ, muốn hỏi ngươi, nếu lần sau gặp được tình huống
giống như vầy, ta có thể làm lơ không? Ta hiểu rồi…”
Lục Tân cúp máy, đi trở lại chỗ ngài Hứa, nói: "Cô ấy nói từ giờ ta có thể
không quan tâm đến chuyện của các ngươi nữa, chính cô ấy sẽ tự mình tiếp
quản."
Người của Hứa thị ngơ ngác nhìn mọi chuyện đang xảy ra trước mặt. Tới tận bây
giờ họ vẫn không hiểu nổi, tại sao nhiều lính vũ trang tư nhân được trang bị
súng ống như vậy lại có thể bị giải quyết trong một khoảng thời gian ngắn như
thế. Họ cũng hoàn toàn không hiểu cái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230163/chuong-124.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.