Trần Tinh cắt ngang lời của hắn: "Hồi còn huấn luyện ở đại học Thanh Cảng ta
từng nghe qua buổi tọa đàm của ngài, nên bây giờ ngươi có thể lược qua những
lời cảm thán đó."
Trong nhất thời, ngài Hứa ngây người, không biết nói gì.
Lục Tân ngồi bên cạnh tốt bụng nhắc nhở:
"Ý của cô ấy là muốn ông nói thẳng vào trọng tâm!"
Biểu cảm trên mặt ngài Hứa trở nên hoi phức tạp. Một lát sau, ông ủ rũ cúi
đầu, nói: "Cứ cách một khoảng thời gian, ta sẽ nhờ một vài đội tầm đồ hoang dã
đi tìm một số tác phẩm nghệ thuật có giá trị, sau đó căn cứ vào giá trị của
từng tác phẩm mà đưa cho họ khoản thù lao và bồi thường khác nhau. Kế
tiếp.... kế tiếp, thông qua con đường riêng của chính mình, ta sẽ vận chuyển
các tác phẩm đó vào chủ thành để bảo tồn, hoặc là chia sẻ với những người cùng
chung chí hướng…”
Nói đến đây, ông bèn bổ sung một câu:
“Ta nghĩ hẳn là ngươi biết chuyện này không phải chuyện gì hiếm thấy…”
Biểu cảm trên mặt Trần Tinh vẫn không chút thay đổi, cô hơi nâng cao giọng:
"Tiếp tục!"
“Lần này cũng giống như mấy lần trước…”
Ngài Hứa im lặng vài giây, rồi kể tiếp:
"Ta nhận được tin do đội tầm đồ hoang dã bên ngoài truyền tới, họ nói rằng cả
đội vừa trở về từ trong một thành phố lớn bị bỏ hoang. Ở đó họ tìm thấy không
ít thứ tốt, bên trong thư còn đính kèm một tờ danh sách, bao gồm 2 bức quốc
họa, một bộ gia cụ làm từ gỗ sưa Hải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230165/chuong-126.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.