Trong lúc Lục Tân từ từ suy ngẫm, cửa phòng khách đã mở ra.
Ông Hứa chống gậy xuất hiện ở cửa, trông ông ta có vẻ hơi lo lắng, nhưng lại
che giấu rất tốt. Ông ta mỉm cười gật đầu với Lục Tân:
“Lần này may mà có Đan Binh tiên sinh giúp đỡ, con gái ta đã bình phục, chỉ có
điều hiện tại sức khỏe của nó vẫn còn rất yếu. Để con bé có thể được chăm sóc
tốt hơn, ta định ngay đêm nay sẽ đưa nó về thành phố chính để tĩnh dưỡng…Tiền
thù lao lần này, ta nhất định sẽ…”
Lục Tân liếc mắt, qua cánh cửa đang mở, hắn nhìn thấy Hứa Tiêu Tiêu đang nằm
dựa vào ghế sô pha.
Lúc này cô ta vừa được chữa khỏi bệnh, đáng lẽ tinh thần của cô ta đang ở
trong giai đoạn cực kỳ mệt mỏi, nhưng cô ta lại liên tục nhìn ra bên ngoài với
vẻ hết sức căng thẳng.
Ánh mắt cô ta mang đến cho người ta một cảm giác sợ hãi mơ hồ nhưng lại tham
lam một cách khác thường.
Lục Tân khẽ lắc đầu:
“Bây giờ không phải lúc nhận tiền thù lao.”
Ông Hứa hơi giật mình, ngập ngừng nói: “Ý của Đan Binh tiên sinh là…”
“Chuyện của các ngươi vẫn chưa thực sự được giải quyết!”
Lục Tân nói: “Nguồn ô nhiễm còn chưa xử lý, sao ta có thể nhận tiền vào lúc
này được.”
“Chuyện này...”
Ông Hứa nhìn khuôn mặt thành khẩn của Lục Tân thì hơi bất ngờ, ông ta ngừng
một lúc rồi khẽ cười:
“Ha ha, rất cảm ơn ý tốt của Đan Binh tiên sinh, có điều ta nghĩ ngươi không
cần phải phiền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230157/chuong-118.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.