Nhưng Lục Tân vẫn lắc đầu:
“Ta không phải vì tiền thù lao, ta chỉ không muốn lấy không số tiền thù lao
này.”
Bầu không khí đột nhiên trở nên nặng nề.
Ông Hứa đột nhiên trở nên uy nghiêm hơn mấy phần, im lặng nhìn Lục Tân, tựa hồ
muốn nhìn thấu tâm tư thật sự của hắn.
“Cha, các ngươi còn đang nói cái gì vậy?”
Ngay lúc này, một câu hỏi đột nhiên vang lên trong phòng khách của biệt thự.
Mọi người chỉ thấy Hứa Tiêu Tiêu khoác một chiếc áo phao thật dày bên ngoài
chiếc áo ngủ, lúc này đã đi đến cửa với vẻ mặt mất kiên nhẫn, cô ta thúc giục:
“Mau đuổi họ đi, bây giờ chúng ta phải lập tức đi… Nếu không, đêm nay chúng ta
sẽ không thể vào thành phố chính…”
Mặc dù có chút gấp gáp, nhưng cô ta vẫn vô thức giấu đi một phần nội dung, tựa
hồ sợ Lục Tân và người ngoài nghe thấy.
Lúc này em gái Lục Tân đang treo mình trên khung cửa bên cạnh, cười khúc khích
và quay tròn:
“Họ đang vội tới một nơi có tên là cảng Bạng Phụ để lấy đồ, bây giờ đang nóng
lòng muốn đuổi ngươi khỏi đây kìa…”
Lục Tân bình tĩnh nghe em gái nói, sắc mặt hắn tối sầm lại.
Ông Hứa đương nhiên không biết Lục Tân đã biết hết mọi chuyện, lúc này ông ta
đang cau mày và nói một cách lạnh nhạt:
“Tiêu Tiêu đợi một lúc, ngươi gọi điện thoại để sắp xếp đi, Đan Binh tiên sinh
có vẻ như không hài lòng với số tiền thù lao mà chúng ta trả.”
Nghe đến câu này, Lục Tân không khỏi nhíu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230158/chuong-119.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.