“Tranh sơn dầu ư?”
Lục Tân hơi giật mình, hắn nhìn em gái bằng ánh mắt tò mò.
Giám đốc Lưu mập mạp đứng ngay bên cạnh hắn, hắn không tiện trực tiếp nói
chuyện với con bé.
Lúc này, con bé đang rất phấn khích vì biết được một số bí mật nhỏ nên cũng tỏ
ra rất hợp tác, nói: “Đúng vậy, ta vừa nghe người phụ nữ đó nói với ông lão
rằng cô ta đã trở thành như vậy là vì cô ta nhìn thấy bức tranh sơn dầu đó.
Ông lão có vẻ hơi lo lắng, vội hỏi cô ta là bức tranh nào, cô ta nói đó là bức
tranh trong lô hàng được mang về từ đội tìm kiếm đất hoang ngoài thành phố. Đó
là một bức tranh có phủ một tấm vải đen, được cố định bởi một chiếc khung gỗ
đơn giản.”
“Cô ta còn nói, khi cô ta đi nhận số hàng đó thì thấy những người trong đội
tìm kiếm đất hoang đều đã chết, dường như bọn họ đã xảy ra xích mích nội bộ
nên dẫn đến việc tự nổ súng giết nhau. Hiện trường rất hỗn loạn, bức tranh sơn
dầu đó ở ngay tại hiện trường, hơn nữa nó không có trong danh sách mà bọn
chúng đưa ra ban đầu …”
Lục Tân khẽ gật đầu một cách bình tĩnh, rồi xoay nửa người lại nháy mắt về
phía em gái.
Động tác này có nghĩa là: “Tiếp tục đi nghe!”
Con bé thích thú gật đầu rồi vui vẻ bò trở lại căn phòng.
Cánh cửa khẽ mở ra một chút rồi lại nhẹ nhàng khép lại, không một ai biết con
bé đã chui vào trong.
Lục Tân im lặng suy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230156/chuong-117.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.