Xe ô tô lái vào một khu biệt thự được bao quanh bởi hàng rào sắt, sau đó dừng
lại trước một tòa nhà ba tầng.
Một người ăn mặc nghiêm chỉnh, hình như là quản gia ở đây giúp họ mở cửa xe.
Lục Tân tò mò quan sát xung quanh, nơi này được bày trí vô cùng đẹp mắt. Ở đây
có một mảng cỏ cây hoa lá xanh rì, còn có một cái hồ rất lớn, bên cạnh còn có
một khoảng sân nhỏ nhỏ, bên trong có xích đu, cầu trượt, cùng với đan đôi
giang chờ du ngoạn phương tiện.
"Nếu có thể xây cô nhi viện ở đây thì quá tốt rồi…”
Lục Tân không nhịn được cảm thán một câu, rồi tò mò hỏi: "Căn nhà lớn như vậy
tốn bao nhiêu tiền?"
Người đàn ông mập mạp vừa bước xuống xe khẽ cười trả lời: "Ta mua không nổi
nên đúng là không rõ lắm, nhà của các ngươi bao nhiêu tiền thế?"
Câu phía sau là hắn đang nói với người quản gia vừa giúp họ mở cửa xe kia.
Người quản gia kia nở nụ cười thận trọng: “Giá cụ thể ta cũng không quá rõ,
chỉ nghe ông chủ từng kể rằng, có một người ở chủ thành nguyện ý chi năm triệu
liên minh tệ mua nơi này để làm nơi nghỉ dưỡng, nhưng ngài Hứa không đồng ý.
Với hắn mà nói, căn nhà này vốn chính là công trình kiến trúc mang phong cách
nước Đức cổ xưa còn sót lại sau thiên tai, tự bản thân nó đã chứa đựng giá trị
nghệ thuật to lớn rồi."
"Năm triệu…”
Đầu óc Lục Tân thoáng thanh tỉnh một ít: "Chúng ta vào trong đi!"
Bên trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230148/chuong-109.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.