Lục Tân nghĩ ngợi vài giây, hỏi: "Tại sao ngươi lại tìm đến ta, ở phương diện
này, ta không phải…quá chuyên nghiệp."
"Ta đã đi tìm không ít người!"
Ông lão khẽ thở dài:
"Ta từng vận dụng mối quan hệ của mình, lén mời một số chuyên gia qua đây xem
thử. Mặc dù ai cũng nghi ngờ nó bị ô nhiễm, nhưng khi kiểm tra lại không phát
hiện được bất cứ dấu vết của tinh thần lực dị thường nào. Hơn nữa, bình thường
chúng ta đều sống ở chủ thành, chuyện điều tra và xử lý ô nhiễm tinh thần ở đó
cũng khá là nghiêm khắc, nên heo lý thuyết, hẳn là nó không tiếp xúc với bất
kỳ nguồn ô nhiễm nào mới phải…”
“Vậy…”
Lục Tân hơi chau mày:
"Liệu có phải cô ấy điên thật rồi không?”
"Không thể nào!" Biểu cảm trên mặt ông lão bỗng trở nên nghiêm túc:
“Ta tin chắc rằng sẽ không bao giờ có chuyện đó. Gia đình ta không có tiền sử
mắc bệnh di truyền. Nếu nó điên thật, vậy nguyên nhân cũng chỉ có thể là do bị
thứ gì đó kích thích mạnh. Nhưng ta đã điều tra hết thảy mọi chuyện xảy ra
trước nó gặp chuyện nhưng không phát hiện được biến cố gì lớn hết. Đứng từ góc
độ nào cũng không thể giải thích nổi nguyên nhân tại sao nó lại dần dần biến
thành như bây giờ! Ngài Đan Binh, mời ngài giải thích thử.”
Kế đó, ngài Hứa kia lại thở dài một hơi:
“Bây giờ ta đã bảy mươi tuổi, người nhà cũng đều đã qua đời trong đợt thiên
tai ba mươi năm trước. Mà nó là đứa con gái khi ta năm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230149/chuong-110.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.