Khi Lục Tân nghe thấy câu trả lời khẳng định của cô, tâm tình trở nên khá vui
vẻ. Tiếp đó, hắn nghiêm túc lắng nghe lời giảng giải của Hàn Băng rồi cười
nói: “Được, ta đã biết, trễ vậy rồi còn làm phiền ngươi, thật không tốt cho
lắm.”
Giọng nói êm dịu của Hàn Băng lại vang lên: "Không sao, điều này biểu hiện sự
tín nhiệm của người dành cho ta."
"Làm phiền ngươi…”
"Không phiền, đây là công việc của ta mà…”
"Vẫn phải cám ơn ngươi…”
"Là ta cảm ơn ngươi vì đã tin tưởng ta mới đúng…”
Sau một vài câu chào hỏi bình thường, cuộc gọi kết thúc.
Bởi vì đây là ủy thác tư nhân, Lục Tân cũng không tiện yêu cầu Hàn Băng vẫn
luôn giữ liên lạc với hắn hay là cung cấp thông tin cho hắn trong lúc thi hành
nhiệm vụ. Do đó, sau khi cúp máy, hắn nhìn về phía người đàn ông trung niên
mập mạp, nói: "Chuyện ngươi nhờ ta có thể qua đó nhìn thử xem, chỉ là có lẽ
không thể giấu diếm hoàn toàn mọi việc với tổng bộ…ngươi hiểu mà, đúng không?”
Người đàn ông mập mạp nghe vậy thì khẽ mỉm cười rồi nói: "Được, xong xuôi nhớ
dùng cách ghi chép ẩn danh đó!"
Thấy ngay cả điều này mà hắn cũng biết, rốt cuộc Lục Tân cũng tin rằng người
đàn ông trước mắt này thật sự hiểu biết rất nhiều về bộ phận dọn dẹp nguồn ô
nhiễm đặc thù. Bởi vì ngay cả mình cũng là lần đầu tiên nghe nói còn có loại
hình thức ủy thác…Cho thù lao cao như thế.
“Vậy…"
Hắn mở miệng hỏi điều mà bản thân quan tâm nhất:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230147/chuong-108.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.