“Bởi vì các giao dịch kinh doanh, ta có biết rất nhiều dị biến giả ở thành phố
Thanh Cảng và từng có qua lại với họ.”
Người đàn ông mập này mỉm cười giải thích. Ông ta muốn rút bàn tay của mình về
nhưng không được, đành phải giữ nguyên tư thế khó xử này, rồi ông ta hơi lúng
túng lên tiếng: “Chuyện là thế này. Con gái của một ông lão đang mắc phải một
loại bệnh kỳ lạ.... mà dựa vào điều kiện y tế hiện nay ở thành phố chính không
thể chữa khỏi. Cho nên, ông ấy hy vọng có thể mời Đan Binh tiên sinh đến xem
giúp... Đây không phải là một sự ủy thác chính thức. Có thể nói, đây là một lời
đề nghị giúp đỡ giữa cá nhân với nhau.”
“Lời đề nghị giúp đỡ giữa cá nhân...”
Lục Tân khẽ nhíu mày, sau đó mới phản ứng lại: “Nhận việc riêng sao?”
Sắc mặt người đàn ông mập có chút kỳ quái, nhưng rất nhanh liền bình tĩnh trở
lại. Ông ta mỉm cười rồi nói: “Cũng có thể hiểu như vậy.”
Lục Tân hơi nhíu mày: “Điều này có phù hợp với quy định công việc của bọn ta
không?”
“Quy định công việc...”
Người đàn ông mập đó không ngờ Lục Tân lại hỏi như vậy, ông ta hơi sửng sốt.
Ông ta nghĩ, có phù hợp với quy định công việc của các ngươi hay không, tại
sao lại đi hỏi ta chứ? Nhưng may mắn thay, ông ta cũng rất có kinh nghiệm, nên chỉ mỉm cười rồi nói:
“Bộ phận dọn dẹp ô nhiễm đặc biệt dường như thuộc một loại mô hình làm thuê
đúng không?”
“Hơn nữa, theo ta được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230146/chuong-107.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.