“Ngồi dậy, ăn trưa.”
Thì ra vừa rồi hắn đi mua thức ăn và thuốc uống cho An Ninh. Cô được hắn đỡ dậy, ánh mắt khó hiểu vẫn ghì chặt vào hắn không rời. An Ninh không biết vì sao hắn lại đột ngột tốt bụng như vậy. Bản thân thật sự nghĩ nó không đáng, vì bản thân cô vốn không đáng.
Cô chỉ lẳng lặng ăn lấy phần cháo của mình, còn Mạnh Đình thì cũng chịu khó ăn cơm phần mua bên ngoài. Hai người mạnh ai ngày đấy ăn, không ai nói với ai lấy một câu. Khi ăn xong An Ninh định lấy thuốc của mình uống nhưng Mạnh Đình không chịu, bắt cô phải uống thuốc mà hắn mua cho. Cô cũng đành vậy.
Dường như hôm nay chẳng có công việc gì, hắn ngồi lại ở nhà cô đọc sách, những cuốn sách mà An Ninh hay mua. Giữa bọn họ có điểm chung là đều thích những cuốn sách về vũ trụ và trinh thám. Đọc một lúc thì An Ninh thấm thuốc và ngủ gật.
Đến chiều cô mới tỉnh lại, lúc ấy cơ thể cũng sảng khoái hơn rất nhiều. Cô nhìn quanh phòng để tìm kiếm bóng người ban trưa nhưng không thấy. Đập vào mắt chỉ có tiền được cái ly nhỏ đè lại trên bàn. Số tiền không nhỏ. An Ninh hiểu được đó là do ai. Cô định mở điện thoại để gọi cho Mạnh Đình thì hắn đã nhắn cho cô từ lúc nào.
“Tối nay đến nhà của tôi, sáu giờ.”
“Nhưng mà tiền số đó là thế nào?”
“Tôi thưởng cho em vì đã làm hài lòng tôi. Đừng lắm lời, nhớ đúng giờ.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/them-thuong/3476482/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.