Lời này vừa thốt ra đã khiến ba người đều sững sờ như pho tượng nhìn hắn. Cho dù Tần Phương cùng Lưu Quang đều biết hắn chính là cậu chủ của Phó gia, gia tộc hắn có tiếng bởi sự tài giỏi cùng với gia sản đồ sộ. Nhưng chuyện nhận làm người giám hộ cho Thiên Nguyệt cũng không hề liên quan gì đến hắn ta, đáng chú ý hơn chính là, từ đầu đến cuối Phó Thành Dương đều chưa hề nhìn tới tờ giấy trên bàn, làm sao hắn có thể khẳng định rằng đấy là giấy gì?
Chỉ một chút suy luận như vậy, hai người kia đã cảm thấy sự bất thường. Không chỉ có họ cảm thấy, ngay cả Thiên Nguyệt cũng cảm nhận được sự khác lạ của hắn. Bàn tay nhỏ còn lại được tự do từ từ dơ lên, chạm tới cánh tay đang nắm chặt mình, giọng nói trong trẻo chậm rãi cất lên, thanh thoát nhưng cũng đầy xa cách:
"Anh trai nhỏ, anh làm em đau rồi ạ."
Phó Thành Dương nghe vậy lập tức buông tay ra, trong đôi mắt xanh dương kia hoàn toàn bị sự hối lỗi bao trọn. Bởi vì chiều cao cách biệt, hắn chỉ đành ngồi xổm xuống, trước mắt hắn là khuôn mặt trắng nõn non nớt của Thiên Nguyệt, nhưng lúc này, trong đôi mắt kia chỉ có sự xa cách như một người lạ. Chính điều ấy đã đánh thức suy nghĩ của hắn. Cô giờ đây chỉ mới gặp cô lần này là lần thứ hai, cô không quen biết hắn, như vậy thì làm thế nào hắn có thể mang cô đi?
Là do hắn tắc trách, không suy nghĩ kĩ lưỡng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/them-mot-lan-yeu-2/2934470/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.