Thiên Nguyệt vẫn theo đời trước, ngồi trên ô tô cùng dì dượng, men theo con đường trong kí ức mà tới điểm làm giấy. Nhìn cánh cửa nghiêm trang lúc bước vào, tâm trạng không biết phải diễn tả như thế nào. Cô nói bản thân phải thay đổi, phải tránh khỏi tai ương, phải khôn ngoan mà sống, đem em trai che chở thật tốt. Nhưng rốt cuộc là, điểm đầu của bao nhiêu đau khổ kiếp trước cô phải chịu, Thiên Nguyệt lại không thể tự mình tránh khỏi.
Tuy rằng tâm hồn này là của một người 18 tuổi đủ trưởng thành, nhưng thân xác của cô vẫn chỉ là một đứa trẻ lên 8, độ tuổi này, trong thời đại này, nếu không có người giám hộ sẽ rất khó khăn mà phát triển trong môi trường bình thường. Còn chưa nói trên giấy tờ cô còn là chủ của một gia tài khổng lồ mà cha mẹ để lại. Cho dù cô có đủ thông minh cũng chẳng đủ sức lực để có thể kiểm soát được những tình huống khác phát sinh.
Cô còn Tiểu Bảo phải chăm lo, cô không thể tự mình mạo hiểm mà không màng sinh mạng của đứa nhỏ như vậy được. Trên đường đi đến đây Thiên Nguyệt đắn đo rất nhiều, nhìn người em trai đang ngủ ngoan ngoãn trong nôi, cô cuối cùng vẫn lựa chọn thỏa hiệp. Ngoài Tần Phương - em gái của mẹ ra, cô không còn bất kì người thân thích nào nữa.
Cô cũng từng nghĩ đem bản thân cùng đứa nhỏ trong nôi vào trại trẻ mồ côi, nhưng sau cùng vẫn phải gạt bỏ nó qua một bên, cô không biết bản chất chính xác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/them-mot-lan-yeu-2/2934472/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.