"Trùng hợp thật, cô gái nhỏ."
Phó Thành Dương lúc này đeo trên mặt một chiếc khẩu trang trắng hợp với màu áo phông đang mặc, nhưng chỉ cần một ánh mắt Thiên Nguyệt đã nhận ra. Cô biết, trên thế giới này có nhiều người mang màu mắt xanh dương, nhưng để có được đôi mắt trong veo như hồ nước... Cô chỉ mới gặp qua mình hắn.
"Phó tiên sinh... Lâu rồi không gặp."
Phó Thành Dương khẽ cười, đối với màn chào hỏi xa cách của cô cũng không hề có ý kiến gì, tháo khẩu trang ra, bên trong vẫn là khuôn mặt anh tuấn tiêu sái 7 năm trước, nhưng thời gian đã làm nó trở nên trưởng thành hơn rất nhiều, không còn nét ngây ngô tươi mắt của một cậu thiếu niên trẻ tuổi.
Chẳng hiểu sao, Thiên Nguyệt lại cảm thấy, hắn vừa giống, lại vừa không giống với người đàn ông ngày đó bên cạnh phần mộ của cô... Cảm giác này, kể từ năm ấy nhìn thấy hắn lần đầu sau khi trọng sinh đã dấy lên trong đầu cô, nhưng mãi vẫn không thể hiểu được nó.
Hắn cất tiếng cười nhẹ, thanh âm có chút hờn dỗi đáp lại Thiên Nguyệt.
"Ừm, gọi là Phó Tiên Sinh vì em quên mất tên tôi rồi đúng chứ? Hóa ra Thiên Nguyệt lại dễ dàng quên người khác nhanh như vậy..."
"A... Không có, ý tôi... À không, ý em không phải là như vậy..." - Bị hắn nói cho á khẩu, Thiên Nguyệt chỉ có thể cúi đầu nhận tội. Trong bụng thầm nghĩ, tính cả kiếp trước đến giờ bọn họ cũng chỉ mới tiếp xúc với nhau chẵn 4 lần...
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/them-mot-lan-yeu-2/2934465/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.