Thiên Nguyệt nghĩ mình đã có một giấc mơ rất lạ, cô mơ được gặp Tiểu Bảo... Đứa trẻ với cơ thể 4 tuổi vừa nhìn thấy đã ôm chầm vào lòng cô. Được bao bọc bởi sự ấm áp của vòng tay của chị gái, thằng bé không ngần ngại mà vùi đầu vào thật sâu, nhỏ giọng nói:
"Em biết mà, cái ôm của chị sẽ ấm như vậy... Em đoán không hề sai mà."
Sau đó thằng bé nói rất nhiều, nó tựa như đứa em rất lâu năm không có người bầu bạn, nó kể rất nhiều chuyện trên trời dưới đất. Thằng bé ấy, nó nhất quyết không cho cô mở miệng một câu nào... Cho đến khi cảm nhận được trời gần sáng, thằng bé mới nhìn thẳng vào mắt cô.
Trong đôi mắt đen láy ấy Thiên Nguyệt nhìn thấy được hình bóng của chính mình, Tiểu Bảo cầm lấy tay cô, cúi đầu dựa vào đó, thật lâu sau mới nhỏ giọng thủ thỉ:
"Chị ơi, kiếp này hãy sống cho mình đi được không? Báo thù cũng được, buông bỏ cũng tốt, cho dù chị lựa chọn điều nào em cũng tán thành ý kiến chị của em hết. Nhưng em có một mong muốn, chị ơi, học những gì chị thích, làm những gì chị muốn, theo đuổi ước mơ mà chị còn dang dở đi. Không cần phải sống vì người khác nữa, đừng vì em mà giày xéo lương tâm được chứ?"
"Chị ơi, Tiểu Bảo yêu chị, nhưng tình yêu của em vẫn sếp sau hai người đàn ông nữa. Một là cha chúng ta, người còn lại chính là anh rể... Chị, cho dù có chuyện gì xảy ra, chị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/them-mot-lan-yeu-2/2934412/chuong-29.html