Chẳng mấy chốc 'thằng đô' theo cách gọi của cô đã đem cô ném vào trong một căn phòng, không thể mở mắt để nhìn xung quanh, cô chỉ đành dùng những giác quan khác để cảm thụ căn phòng. Mùi gỗ mục cùng với mùi hôi cơ thể cùng một lúc xộc thẳng vào mũi khiến cô muốn nôn khan ngay lập tức.
Bên tai cùng lúc nghe thấy cuộc đối thoại nhỏ của hai người, một giọng nam khàn đặc cùng với âm thanh của nữ nhân... Không ngoài tầm đoán, Trương Hồng Loan trước mặt niềm nở lại chính là người đứng sau treo bảng giá để tóm được cô vào tròng của mình.
Suy nghĩ bâng quơ một hồi, Thiên Nguyệt đột nhiên cảm thấy bản thân thật giống những người máu mặt của thế giới giả tưởng được rất nhiều người săn lùng với mức thưởng cho cái đầu vô cùng khủng bố. Hóa ra, trong mắt của Trương Hồng Loan, cô lại có giá trị như vậy.
"Người ở phía trong, hình như bị đánh một cú sau gáy nên bất tỉnh đến giờ vẫn chưa có dấu hiệu mở mắt."
Chính cái giọng khàn khàn như vịt mắc nghẹn ở cổ kia đã giúp tư duy của cô được quay trở lại, Thiên Nguyệt lần nữa phô ra dáng điệu chết lâm sàng, tiếp tục chờ đợi giọng nói khác lên tiếng:
"Làm tốt lắm, trả lương rồi chứ?"
"Tiền đã tới tay lão ta, tôi đã cho anh em đe dọa bịt miệng xong xuôi rồi thưa cô chủ."
"Vậy thì được, đem một thau nước lạnh lại đây, tôi muốn đánh thức con nhỏ kia tỉnh dậy."
Xong câu nói kia, Thiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/them-mot-lan-yeu-2/2934397/chuong-38.html