"Cô định xử lý chính mình như thế nào hử?"
Thiên Nguyệt im lặng, rất lâu, lâu đến nỗi Trương Hồng Loan còn tưởng cô bị sốc tâm lý đến câm luôn rồi thì lúc này Thiên Nguyệt mới mở miệng, thanh âm bình tĩnh đến không tưởng hỏi ngược lại Hồng Loan:
"Gì đây, làm ra bao nhiêu tội ác lúc này lại muốn tìm thế thân để gánh chịu hậu quả thay? Hồng Loan, nếu cô không là người làm ra những việc đó thì gia đình của tôi sẽ tan vỡ theo cách như vậy sao? Trên hết, một đứa trẻ 8 tuổi đã làm điều gì khiến cô hận đến mức phải tìm cách tiêu diệt như vậy? Suy cho cùng đó chẳng phải là tội ác của cô gây ra hay sao?"
Nói đoạn, Thiên Nguyệt ngồi thẳng dậy, cho dù là vết thương tự tạo ra, nhưng nó cũng là vết thương thật, vậy nên lúc cựa mình có chút đau. Bỏ qua vết thương ngoài da đó, cô hướng tầm nhìn của mình về phía Hồng Loan, lần nữa cất cao câu hỏi dành cho ả:
"Hồng Loan, tôi hỏi lần nữa, một đứa trẻ 8 tuổi đã làm gì khiến cô mang hận đến mức phải tìm cách giết tôi như vậy?"
Trương Hồng Loan cất cao tiếng cười của mình, trong đôi mắt tơ máu như muốn xâm chiếm toàn bộ con ngươi, ả cúi người xuống, nâng cằm Thiên Nguyệt lên, nhỏ giọng thủ thỉ:
"Ai biểu nhỏ như vậy đã biết câu dẫn nam nhân rồi... Ah, chắc cô không biết nhỉ, Phó Thành Dương mỗi lần nói chuyện với ai cũng lạnh nhạt, lại đối với một đứa vắt mũi chưa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/them-mot-lan-yeu-2/2934394/chuong-39.html