Trương Hồng Loan cười lớn, cười trong nước mắt. Người bên cạnh đã cầm lấy cây gậy, đưa đến cho ả ta từ lúc nào. Thiên Nguyệt nhìn sang, là một cây gậy sắt dài khoảng một mét... Lúc này bình tĩnh thế nào cũng cảm thấy lạnh sống lưng.
Kiểu này cô ả thật sự muốn đập cô chết luôn hả?
Không được rồi, chơi quá đà rồi, nếu cô chết ở đây thì bằng chứng mà cô cất công liều mạng chạy vào đây thì làm sao nhỉ... Vừa nghĩ, Thiên Nguyệt vừa cố gắng dùng đoạn đinh nhỏ nhô lên trong cái cột phía sau lưng cô. Đoạn dây bởi vì lực ma sát từ lúc đó đến giờ cũng đã đứt được một phần, chỉ cần cố thêm một chút nữa thôi liền có thể ổn rồi... Thiên Nguyệt thầm nghĩ vậy.
Trương Hồng Loan đến lúc này vẫn bị tâm lý u tối điều khiển, nụ cười vặn vẹo nhìn cô, cây gậy sắt kéo lê trên nền đất lạnh tạo thành âm thanh leng keng vô cùng chói tai.
"Thiên Nguyệt, đáng lẽ cô không nên quay trở lại, không nên uy hiếp đến sự tồn tại của tôi. Như vậy đi, nếu kiếp trước cô chỉ sống đến 18 tuổi, vậy kiếp này cho cô chết năm 20 tuổi là hời cho cô 2 năm rồi đúng chứ? Cô có thấy tôi là một người tốt không hả?"
"Trương Hồng Loan, cô bình tĩnh lại, cô cũng không cần phải lụy tình, điên vì tình như vậy chứ? Trên đời đâu phải có mỗi Phó Thành Dương, nếu biết rõ hắn không thể đáp trả tình cảm cho cô, vì sao cô không buông bỏ nó rồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/them-mot-lan-yeu-2/2934392/chuong-40.html