"Lão gia, đến." Ngụy Đại vững vàng dừng xe ngựa lại, nói với người bên trong xe.
Trình Khanh Nhiễm nhìn tiểu nha đầu ngủ say sưa, không tiếng động cười một tiếng, nhẹ nhàng ôm người vào trong ngực, nhỏ giọng phân phó Ngụy Đại vén rèm xe lên, tiêu sái nhảy xuống xe ngựa.
Ngụy Đại khẽ cúi đầu, che giấu kinh ngạc ở trong mắt: "Lão gia, có muốn phân phó người đi dọn dẹp phòng khách hay không?"
"Không cần, " Trình Khanh Nhiễm đi thẳng vào trong nội viện, "Tối nay nàng nằm ngủ trong phòng ta."
Mặc dù bình thường luôn trầm tĩnh, nghe một câu nói ngắn ngủi này, Ngụy Đại kinh ngạc há to miệng, chỉ là không đợi hắn hỏi ra lời, bóng dáng Trình Khanh Nhiễm đã biến mất ở sau bức tường rồi.
Chỉ là Ngụy Đại suy nghĩ nhiều, Trình Khanh Nhiễm cũng không có ý nghĩ gì, thử nghĩ xem, có thể sinh ra sắc tâm với một nha đầu chưa đủ lông đủ cánh sao, cho dù không dâm loạn chơi đùa luyến đồng, cũng khẳng định không phải là người tốt. Trình Khanh Nhiễm tự nhận hắn còn là một quân tử.
Hắn vừa đi vào Thính Vũ hiên, đại nha hoàn Phương Trúc tiến lên đón.
Năm nay Phương Trúc mười bảy tuổi, là nữ nhi của bà vú đã qua đời của Trình Khanh Nhiễm, từ khi còn nhỏ đã ở bên cạnh phục vụ Trình Khanh Nhiễm, có tri thức hiểu lễ nghĩa, thoải mái hào phóng, dần dần làm đại nha hoàn bên người hắn. Trước khi Trình Khanh Nhiễm rời kinh thành, đã giải tán một nhóm lớn tôi tớ, đã từng suy nghĩ tìm mối hôn sự tốt thay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-tu-luoi-bieng-cua-nam-nhan-hung-han/177980/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.