Thư Lan đã quen một ngày ăn hai bữa, cho nên hậu quả của việc không ăn cơm trưa, chính là ăn cơm tối quá no, bụng nhỏ tròn vo, khiến chiếc áo nhỏ Trình Khanh Nhiễm đặc biệt mua cho nàng căng lên.
Trình Khanh Nhiễm ngồi bên bàn sách, đôi mắt hoa đào mênh mang sóng nước lại mỉm cười nhìn đứa nhỏ đang lăn qua lộn lại trên giường, khi Thư Lan lần nữa hướng mặt ra ngoài, rốt cuộc hắn cũng không nhịn được đi tới, cúi đầu nhìn xuống: “Không ngủ được sao?”
Không ngủ được, đối với Thư Lan mà nói, còn khó hơn lên trời.
“Không ngủ được, trong bụng giống như có cái gì đó rơi xuống, ta nằm về bên này, nó cũng rơi về bên này, ta xoay bên kia, nó cũng hướng về bên kia, rất là khó chịu. . . . . .” Thư Lan đáng thương lại mờ mịt mà xoa xoa cái bụng tròn tròn nhô lên, chợt nghĩ đến năm đó lúc Tiêu nhị thẩm mang thai, không khỏi trợn to hai mắt nhìn: “Đại ca ca, ta không muốn sinh con đâu?” Thật đáng sợ, phụ thân từng nói, Tiêu Nhị thẩm vì khó sinh đứa bé nên mới chết, nàng không muốn chết!
Trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy lo lắng sợ hãi, hai mắt mở to chớp chớp, thấy thế lòng Trình Khanh Nhiễm bỗng hóa thành nước, đưa tay bế Thư Lan lên, bắt đầu giúp nàng mặc y phục: “Nói linh tinh nào, ngươi mới chừng này tuổi, làm sao sẽ có con? Ngươi ấy, bởi vì bữa tối ăn quá nhiều, bảo ngươi ăn từ từ, cố tình không nghe, như có người tranh ăn với ngươi vậy!”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-tu-luoi-bieng-cua-nam-nhan-hung-han/177981/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.