*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Nói đến Thư Lan khóc chạy khỏi sânThư gia, nhất thời không biết nên đi nơi nào.
Nương nói là nhặt được nàng, suy nghĩ đầu tiên của Thư Lan chính là không tin, trước kia nương đối với nàng tốt như vậy, khá tốt so với tỷ tỷ, làm sao nàng lại là đứa trẻ nhặt được?
Nhưng bây giờ bởi vì nàng lười biếng không làm việc, nương cũng không thích nàng rồi, còn động thủ đánh người, chẳng lẽ nương nhặt nàng về, chính là chuẩn bị nuôi nàng lớn để làm việc hay sao?
Đúng rồi, nhất định là như vậy.
Thư Lan cô đơn uất ức nghĩ, đã như vậy, mẫu thân nàng ở nơi nào, nếu bây giờ nàng về với mẫu thân, mẫu thân cũng sẽ không đánh nàng?
Nếu nhưlúc Thư Lan đầu thai chuyển thế không có ngủ, nàng đương nhiên biết Tần thị nói lẫy, nhưnglúc ra đời nàng ngủ ngọt ngào, ngay cả bà mụ cũng buồn bực sao đứa nhỏ này sanh ra không khóc, từ đó tôn sùng Tiêu lang ra đời sẽ bắt người cắn người cùng Thư Lan không khóc không nháo là hai đại kỳ anh.
Lảo đảo đi tới trong rừng cây, đột nhiên Thư Lan nghe bụng kêu rột rột, cả người cũng không có hơi sức.
Cơm trưa bị hạt tiêu cay, sau lại bị nương đánh, nàng vốn không có ăn bao nhiêu đồ, Thư Lan ủy khuất nghĩ, ngẩng đầu nhìn một vòng, phát hiện một cây đu to tròn, quả du cũng được lấy xuống phía dưới cây du, chỉ có ngọn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-tu-luoi-bieng-cua-nam-nhan-hung-han/177979/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.