Chỉ cần có thể lười biếng không làm mà sống, cái gì Thư Lan đều nguyện ý làm!
Nàng mang theo mong đợi tràn đầy xoay người, ngước cổ nhìn về Tiêu Lang: "Nói mau nói mau, chỉ cần ngươi có biện pháp hữu hiệu, trừ ăn ra, cái khác ta đều nghe lời ngươi!"
"Vậy ngươi phải nhớ những lời này!" trong con ngươi sâu thẳm của Tiêu Lang thoáng qua một tia sáng, nhếch miệng cười một tiếng với Thư Lan, tay chân lanh lẹ bò xuống, đứng lại ở trước người Thư Lan, cười nói: "Ngươi thực ngốc, thật sự bá mẫu cũng không phải muốn ngươi làm việc, chỉ là muốn để cho ngươi học được thôi. Đã như vậy, lúc trở về nàng để cho ngươi rửa bát, ngươi liền ngoan ngoãn chà, chờ tỷ tỷ ngươi trở lại, về sau chắc chắn nàng sẽ không để cho ngươi làm. Nếu là bá mẫu còn cho ngươi làm chuyện khác, ngươi cũng ngoan ngoãn nghe lời, bắt chước làm theo là được. Mấy lần mệt nhọc là có thể đổi lấy phần lớn thời gian lười biếng, thật tốt!" Tự nhiên đưa tay, dắt Thư Lan trở về.
Thư Lan cẩn thận suy nghĩ một chút, biện pháp kia hình như có chút đạo lý đấy.
Đợi chút, có phải quên cái gì hay không?
"A, đúng rồi, mới vừa trên tàng cây, ngươi hôn ta làm gì đấy?" Thư Lan bất khả tư nghị kêu lên, nương đã nói, chỉ khi thích một người thì mới có thể hôn đối phương, hơn nữa chỉ có thể hôn mặt, miệng là để lại cho tướng công tương lai, tại sao Tiêu Lang có thể hôn trộm nàng? (bất khả tư nghị nghĩa là chuyện kỳ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-tu-luoi-bieng-cua-nam-nhan-hung-han/177978/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.