Rất nhiều người Thôn Thanh Sơn nhớ rõ, một ngày kia, một nữ oa năm tuổi thân thể trần truồng từ Tiêu gia vọt ra, tóc tai bù xù, vừa chạy vừa gọi nương.
Lúc Thư Lan chạy đến đất trồng đậu phộng, tiếng khóc có vẻ khàn khàn đã truyền vào lỗ tai đám người Tần thị cùng Lam thị, đợi mọi người cùng nhau quay đầu lại, phát hiện Thư Lan trần truồng chạy về phía này, vừa chạy vừa gọi nương, có thể nói nét mặt kia rất đa dạng, cực kỳ đặc sắc.
Tâm bốn người Thư gia cũng vỡ rồi, Tần thị ném đậu phộng trong tay xuống liền vọt đi lên, ôm chặt nữ nhi vào trong ngực, Thư Lan khóc sắp thở không nổi, gắt gao ôm Tần thị, từng tiếng gọi nương, nghẹn họng rồi im bặt.
"A Lan không khóc, không khóc, nương ở đây này!" Tần thị cũng không kịp hỏi chuyện gì xảy ra, nhận lấy áo vải trượng phu đưa, bọc thân thể nhỏ bé của nữ nhi, ngồi xếp bằng trên mặt đất, ôm ngang người vào trong ngực, vừa vỗ bả vai nàng, vừa nhẹ giọng dụ dỗ.
Lam thị vừa đau lòng lại gấp gáp lo lắng, nàng cũng nhìn Thư Lan lớn lên, từ nhỏ đứa nhỏ này đã đáng yêu không náo động, hôm nay khóc thành như vậy, phải nhậnbao nhiêu uất ức, vô cùng có khả năng là do Tiêu lang!
Ngồi chồm hổm, Lam thị thay Thư Lan xoa bàn chân nhỏ lộ ở bên ngoài, tỉ mỉ phủi sạch những hạt cát dính ở lòng bàn chân, chờ Thư Lan từ từ bình tĩnh lại, mới nhẹ giọng hỏi: "A Lan, ngươi làm sao vậy? Lang ca ca đâu?"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-tu-luoi-bieng-cua-nam-nhan-hung-han/177972/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.