Tại sao Tiêu lang căm giận nàng nhiều như vậy chứ? Vấn đề này quấy nhiễu Thư Lan ròng rã năm năm.
Đối với chuyện đầu thai chuyển thế này, Thư Lan cảm thấy, dù sao chết sớm chết muộn đều phải chết, quan trọng là đầu thai cái gì. Nhìn một chút, ông trời thật tốt đối với bọn họ, để cho hai người đầu thai tốt. Nàng có cha thương nương yêu, tỷ cưng chiều huynh dựa vào, việc nặng trong nhà được cha và ca ca làm, việc nhẹ nhàng do mẫu thân cùng tỷ tỷ giải quyết, nàng chỉ cần ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn là được, nhiệm vụ duy nhất chính là ăn vạ làm nũng, trêu chọc người nhà vui vẻ.
Tiêu Lang này, mặc dù hắn khổ chút, ba năm trước đây mẫu thân Lam thị khó sanh qua đời, nhưng Tiêu nhị thúc yêu thương hắn gấp bội, cho dù ai cầu hôn cũng không nguyện ý cưới kế thất, chỉ sợ hắn bị uất ức, biết Tiêu lang thích sơn săn thú, Tiêu nhị thúc cũng dung túng hắn, cuộc sống gia đình tạm ổn tự do tự tại, rất tiêu dao.
Nhưng tại sao hắn phải níu lấy mình không buông chứ?
Bởi vì kiếp trước mình hại hắn? Nhưng trước kia tại vì hắn muốn ăn mình, nàng mới phản kháng, hơn nữa, hai người đồng quy vu tận, ai cũng không thiếu của người nào, nàng lười phải truy cứu ân oán đời trước, hắn cần gì bụng dạ hẹp hòi chứ?
Suy nghĩ nửa ngày cũng khồn có được đáp án, Thư Lan dứt khoát không nghĩ nữa, miễn cưỡng lật người, từ trong chăn bò dậy. Mặt trời đã phơi đến cái mông, nếu ngủ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-tu-luoi-bieng-cua-nam-nhan-hung-han/177973/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.