Tiêu Lang đem Thư Lan dẫn về nhà mình.
Thư Lan khóc một lạt liền mệt mỏi, thân thể nho nhỏ dường như hoàn toàn dựa vào người Tiêu lang hơi cao so với nàng, nếu không phải Tiêu lang rắn chắc hơn nhiều so với đứa bé cùng lứa, thì hai người đã cùng nhau ngã xuống trên mặt đất rồi.
"Được rồi, đến nhà rồi, tự ngươi đi đến giường ngủ đi." Tiêu Lang rút cánh tay Thư Lan từ trong ngực ra, ý bảo chính nàng đi đến trên giường đi.
Thư Lan mơ mơ màng màng gật đầu một cái, đưa tay với tới mép giường cao hơn nằng một chút, lộ ra hai cánh tay mập mạp trắng noãn, sau đó sẽ đem đùi phải nhấc lên trên mép giường, hì hà hì hục vất vả bò lên trên, đáng tiếc sau nỗ lực nửa ngày,nửa người vẫn giắt trên giường, đúng là không lên được.
"Ngu hết biết!"
Tiêu Lang nói thầm một tiếng, đôi tay nâng cái mông nhỏ uốn tới ẹo lui trước mắt, nhấc lên trên, liền đem người đẩy đến bên trong giường, còn lăn hai vòng.
Thư Lan nhắm mắt co người lại, trực tiếp nằm sấp ngủ.
"Ngươi cởi giày ra!" Tiêu Lang đứng trên mặt đất cắn răng nói.
Thư Lan bẹp bẹp miệng, đưa tay quào loạn một chút, sau đó ngón trỏ đưa đến trong miệng, ngón tay út đen thùi lùi, môi hồng nhuận nhuận, khuôn mặt nhỏ nhắn đen lùi vương đầy nước mắt, không nói ghét được!
Tiêu Lang quả thật muốn nắm tóc rồi, tại sao có người lười biếng thế này! Nhìn xiêm y nàng ấy, buổi sáng bá mẫu còn đổi đồ mới cho nàng, bởi vì mới vừa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-tu-luoi-bieng-cua-nam-nhan-hung-han/177971/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.