-Anh Hiểu Quang?- An Nhiên kinh ngạc nhìn người đang đứng trước mặt.
-Sao lại ngồi đây một mình như thế này?- Hiểu Quang mỉm cười nhìn An Nhiên, ánh mắt quan tâm và trìu mến.
-A, em...
Lúc này, An Nhiên mới bừng tỉnh, nhìn trên người mình có thêm chiếc áo khoác, lại cảm nhận được áo hơi ẩm ướt, nhận ra rằng mình ngồi đây cũng đã khá lâu rồi. Trong lòng thầm cười nhạo bản thân, như thế nào lại ngẩn người lâu như vậy, còn để người quen bắt gặp nữa chứ.
-Em không mang ô sao?
-Dạ không ạ. - An Nhiên lúng túng.
-Sao lại bất cẩn như thế, để anh đưa em về.
-Không sao đâu ạ, em đi xe buýt cũng được.
-Không sao đâu, anh đưa em về cho nhanh, để em ngồi đây thêm một lúc nữa sợ rằng sẽ bị cảm đó.- Hiểu Quang không cho cô cự tuyệt.
-Em không sao mà.- An Nhiên nghiêng người nhìn về phía sau Hiểu Quang.- A, xe buýt đến rồi, em đi đây.
Cô đứng dậy, Hiểu Quang nhìn chiếc xe đang tiến tới, lại nhìn thấy cô muốn trả lại anh chiếc áo, vội vàng đè tay cô lại.
-Không cần, em cứ mặc đi, anh thấy đồ của em đã ướt rồi, mặc cho ấm, trả anh sau cũng được.- An Nhiên chần chừ chốc lát, sau đó mới gật đầu, chào anh rồi bước lên xe.
Đợi chiếc xe buýt chạy, Hiểu Quang cũng lên xe của mình rồi chạy theo, anh thật muốn biết nhà của cô ở đâu.
Lúc đầu thuê khách sạn ở gần đây là để có thể "tình cờ" gặp được cô, nhưng mà, không hiểu có phải là do anh xui
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-than-lilynguyen/549648/chuong-127.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.