Thanh Khanh bồn chồn ngồi trong quán cà phê đối diện công ty của An Nhiên, hai mắt cứ nhìn chằm chằm ngoài cửa ra vào. Hôm nay An Nhiên chủ động hẹn cậu ra đây nói chuyện, khiến cậu thật sự rất vui mừng, nhưng không hiểu sao, cảm giác lo lắng lại nhiều hơn.
Tiếng chuông gió leng keng vang lên, Thanh Khanh thấy An Nhiên bước vào, tâm tình cũng kích động theo. Hôm nay cô mặc một chiếc đầm trắng dài, rất đơn giản, không cầu kì, mái tóc thả dài, rơi tán loạn trên bả vai nhỏ gầy, trông cô tựa như một tinh linh, trong trẻo và thuần khiết.
-Chào em.- Thanh Khanh đứng dậy kéo ghế cho cô.
-Cảm ơn anh.- An Nhiên gật đầu.
-Em uống gì?- Thanh Khanh hỏi.
-Tôi uống một ly matcha là được rồi.
Thanh Khanh nhanh chóng gọi phục vụ, sau đó đối diện An Nhiên, trong lòng có chút thấp thỏm hỏi.
-Hôm nay... em hẹn anh ra đây để...?
An Nhiên thoáng chốc im lặng, trong đầu cố sắp xếp lại suy nghĩ của mình một chút, lúc này mới ngẩng đầu lên nhìn Thanh Khanh. Nhìn gương mặt đã từng vô cùng quen thuộc, đã từng nhớ nhung bao đêm, trong lòng không có xúc cảm là giả, nhưng, tiếp tục như vậy, liệu có tốt?
-Tôi hôm nay gặp anh là muốn nói rõ một chuyện.- An Nhiên cụp mi mắt, nhàn nhạt nói.
-Chuyện gì?
Trong lòng Thanh Khanh dâng lên một hồi chuông cảnh báo mãnh liệt rằng chuyện mà cô muốn nói hẳn là chuyện mà cậu không muốn nghe, nhưng vẫn không nhìn được hỏi ra miệng.
-Tôi nghĩ... sau này chúng ta đừng bao giờ liên lạc với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-than-lilynguyen/549647/chuong-126.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.