Thanh Khanh xuống nhà nhìn xung quanh. Căn bếp thường ngày vẫn ấm áp bây giờ lại lạnh tanh.
Cô vẫn chưa tỉnh dậy sao? Đã giờ nào rồi mà.
“Cốc… cốc… cốc”
-Gia Gia, em sao thế, giờ này còn chưa chuẩn bị đi làm à?
-Hôm nay cho em nghỉ phép một buổi đi.- Gia Ngọc nói vọng ra.
-Tại sao?
-Em mệt.
-Em mệt? Làm sao lại mệt, em mau mở cửa cho anh nhanh lên.
-Em chỉ là cảm thấy mệt thôi, không sao đâu, anh nhanh đi đi kẻo trễ.
-Em cứ mở cửa phòng cho anh xem nào.
-Em không muốn.
Thanh Khanh không nói gì nữa, đi xuống nhà. Gia Ngọc nghĩ cậu đã đi nên cũng thả lỏng hơn, mở chăn trùm đầu ra, nhìn ra ngoài cửa sổ.Sắc trời khá tốt, chút nắng vàng nhạt không quá gay gắt, bầu trời trong xanh mang lại cảm giác rất dễ chịu.
Hôm nay cô quyết định đi gặp Minh Lâm xem xem tình trạng của mình như thế nào. Cô không muốn cậu biết điều đó, dẫu có là tình huống xấu, cô cũng không muốn cậu biết, một mình cô biết là được rồi.
“Cạch”
Gia Ngọc trợn tròn mắt nhìn cánh cửa phòng mình mở ra, sau đó là khuôn mặt lo lắng của ai đó làm trái tim cô lỗi nhịp.
-Anh… anh…- Cô kinh ngạc nhìn cậu, không ngờ cậu dùng cách này để vào phòng.
-Em đừng quên đây là nhà ai.- Thanh Khanh nghiêm mặt, sau đó lại gần bên giường cô ngồi xuống, nhẹ nhàng hỏi.- Em bị sao đấy?
-Em không sao, chỉ thấy mệt thôi.- Cô trùm chăn lại.
-Để anh xem nào.- Thanh Khanh cố giật chăn ra.
-Em chỉ muốn nghỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-than-lilynguyen/549538/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.