Thấy cô lui lại, ý cười trong mắt Thanh Khanh lại càng đậm, cô gái này thật sự luôn có những hành động rất đáng yêu.
Gia Ngọc lúi mãi đến khi chạm phải cái tủ phía sau lưng, thấy anh vẫn đến gần, cô ngồi thụp xuống, cuộn tròn người sợ hãi.
-Em làm gì thế?-Thanh Khanh không nhịn được bật cười.
Cậu cúi người xuống thấp, hơi thở ấm nóng cứ thế phả lên chiếc cổ của cô. Cậu có thể hít được mùi bạc hà dịu nhẹ thanh khiết tỏa ra từ người cô. Rất thoải mái.
-Anh… anh định làm gì?- Cô run run hỏi.
-Anh chỉ là lấy đồ thôi mà.- Anh nói với vẻ vô tội.
Gia Ngọc ngượng đến muốn khóc, không ngờ anh lại như thế.
-Thế em nghĩ anh muốn làm gì?- Thanh Khanh nhìn cô mỉm cười, vẫn nụ cười ranh mãnh khiến cô tức điên.
-Em… em không nghĩ gì cả.
-Không nghĩ gì thì sao lại có vẻ sợ hãi như vậy?-Cậu cúi người kề sát cô.
-Em không sợ gì cả.
Gia Ngọc bất ngờ đứng dậy.
Do đứng dậy qua nhanh nên Thanh Khanh không kịp tránh, đầu cô đụng phải cằm cậu, đã thế còn…
Gia Ngọc xoa xoa đầu nhìn cậu vẻ oán trách, nhưng ngay sau đó...
“Aaaaaaaa”.- Tiếng hét của Gia Ngọc vang vọng chấn động cả tòa nhà.
-Em sao thế, anh cũng bị đau đây.
-Anh… anh…
Gia Ngọc trợn tròn hai mắt chỉ chỉ phía dưới cậu rồi quay mặt đi.
Cậu xoa xoa cằm rồi cúi xuống nhìn.
Hóa ra lúc nãy cô còn vô tình làm rơi chiếc khăn quàng tắm của cậu.
Thế là toàn bộ nửa người dưới trần trụi hoàn toàn đập vào mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-than-lilynguyen/264484/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.