Ngày hôm sau tôi vẫn tới quán café của chị chủ sau khi đã học nhóm với tụi bạn cùng khóa. Tôi đã ghé trọ để thay bộ đồ khác rồi mới tới quán café.
Nhằm để trong lúc đi lại dễ dàng hơn, tiện lợi hơn. Cơ mà cũng vì lần đó mà tôi nhận ra gần trọ tôi có sự xuất hiện của một người giấu mặt. Ban đầu chỉ thầm trấn an bản thân đó chỉ là ảo giác, nhưng càng lúc người đó càng đi theo sau tôi. Rẽ hướng đông người đó không dám rẽ hướng tây.
Cứ đi một đoạn tôi lại dừng lại, cảm giác như người đó vẫn đi theo. Cơ mà đến cái lúc mà tôi quay đầu lại kiểm tra, không thấy bóng người mà sau đó cũng không thấy ai đi theo nữa.
Hiếu kì về chuyện này, tôi chỉ đành để bụng rồi hôm sau sẽ thử làm vậy nữa xem người đó có đi theo tôi tiếp hay không.
Tới quán chị chủ. Tôi phát hiện ra Huy Trình đã ngồi sẵn ở đó đợi tôi. Bước vào quán, như khách bình thường ở trong quán nhìn là chuyện bình thường cơ mà ở đây là Minh Huy Trình. Một người đàn ông không dễ gì đụng chạm tới cả, đã thế còn mang theo cả đàn em của mình tới.
Những người kia tôi từng gặp, từng bưng đồ uống cho người ta nên đương nhiên là biết. Cơ mà vấn đề là cái ánh mắt của cái lũ ấy như đang thầm cảnh báo tôi.
Không cần họ phải nhắc miễn là gặp trúng Minh Huy Trình thì hôm đó chắc chắn là ngày xui nhất của tuần này.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-nao-la-yeu-thuong-/3732025/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.