“Anh!
Dạo này anh khỏe không? Em rất nhớ anh.
Ba năm nay em đã viết vô số thư nhưng vẫn không nhận được hồi âm của anh, khôngbiết anh sống ở Đài Bắc có tốt không, phải chăng vì bận quá nên không có thời gian viết thư cho em? Không sao, em sẽ không khóc, không làm ầmlên, em sẽ kiên nhẫn chờ đợi, nhưng ít nhất anh cũng cho em ít tin tức,được không? Cho dù là vài chữ thôi cũng được, để em biết anh đã nhậnđược thư của em, biết được nỗi nhớ của em.
Anh biết nỗi nhớ làcảm giác thế nào không? Giống như cơ thể bị hàng vạn con kiến đốt, vừangứa, vừa tê, vừa đau, nhưng không biết phải làm thế nào mới có thể hếtngứa. Em nghĩ, tới ngày gặp lại anh, những con kiến này mới có thể biếnmất!
Em nói những lời này không phải cố ý làm khó anh đâu, chẳng qua muốn anh biết, ngày nào em cũng nhớ anh, nhớ vô cùng! Mỗi lần nhớanh đến nỗi đôi mắt bỏng rát, sống mũi cay cay, em liền giam mình trongphòng anh, nhìn từng thứ anh từng dùng, tưởng tượng anh vẫn ở bên cạnhem. Em không khóc đâu, thật đấy, em thề!
Bây giờ em đã trở nênrất kiên cường, rất hiểu chuyện, anh không muốn thấy sự thay đổi của emư? Anh, khi nào anh về? Em sẽ không đối đầu với anh, sẽ không vô cớ gâysự nữa, chỉ cần anh trở về, em sẽ hết sức nghe lời anh, không làm anhtức giận, được không? Được không anh?
Mấy ngày nay lại mưa, thật đáng ghét, sao ông trời có nhiều nước đến thế? Trút xuống mãi khônghết. Lại sắp tới sinh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-tich-khong-mua/250837/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.