Yếm Hỏa quốc trung Giáng Châu Hà
Vạn cổ nhân đế di Huyền Châu
(Sông Giáng Châu giữa Yếm Hỏa Quốc
Đế Quân ngàn xưa mất Huyền Châu)
Qua một đêm, Khai Dương cùng Thiên Lý Nhãn liền phải từ biệt Hắc Long Vương.
Vùng núi hoang vu khó được có một khoảng thời gian náo nhiệt, Hắc Long Vương tự nhiên có chút lưu luyến không muốn, rồi lại biết Vũ Khúc Tinh Quân còn có sự vụ trong người, lưu lại không được.
Dương nhiên không thể thiếu tiệc chia tay hai người, chẳng qua Hắc Long Vương luôn luôn tiết kiệm, tìm không ra thứ nào ngon để khoản đãi, đành lại làm phiền Việt Phi Lăng biến ra chút sơn trân hải vị, đương nhiên cũng không thể thiếu được một vò hảo tửu.
Đến khi Hắc Long Vương mượn vài phần rượu say, quay sang hỏi Vũ Khúc Tinh Quân kia: “Tinh Quân vội vàng ra đi, chắc là đã tìm được manh mối của bảo khố sao?”
Khai Dương không khỏi có chút buồn bực, bọn họ bảy vị Tinh Quân từ thiên giới hạ phàm, nói đến pháp lực, tuy không thể nói khai thiên tích địa, nhưng nếu muốn phiên giang đảo hải (sông cuộn biển gầm) vẫn là rất dễ dàng, thế nhưng cố tình tìm sao cũng không thấy bảo khố châu đủ sức mạnh trấn áp yêu tà trong Tỏa Yêu tháp kia.
Chỉ đành lắc đầu nói: “Chưa từng có manh mối.”
Hắc Long Vương thấy thế, ngượng ngùng gãi gãi chòm râu ngắn dưới cằm: “Đáng tiếc tiểu thần lâu nay ở nơi biên cương, nhiều năm chưa từng ra ngoài, chuyện tình hiện nay chỉ sợ không được biết rõ, không thể giúp đỡ Tinh Quân.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-nguyen-giai-ach-he-liet-thien-muc-cung/69248/quyen-2-chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.