Long du thiển tuyền chung bất hối
Khê bạn đạp nguyệt hữu trà hương
(Rồng đùa suối cạn, không hối hận
Bờ suối thưởng trăng có hương trà)
Việt Phi Lăng cũng không phải hạng người được lợi nuốt lời, lúc này đành phải phụng ra một vò rượu ngon đã giấu ngàn năm.
Vừa uống một ngụm, quả nhiên không hề bình thường, nếu đem so với thứ rượu cất từ nước Giang Hà kia, quả thật chỉ đáng gọi là nước rượu.
Hắc Long Vương vừa uống rượu vào, long tâm đại duyệt, muốn lưu lại bằng được ba người, để tỏ lòng biết ơn.
Khai Dương vốn có ý từ chối, tà ý nói rằng Long Vương điện này quá nhỏ, dung không được bọn họ, Việt Phi Lăng kia nghe thế liền ha hả cười, ống tay áo vung lên, thi triển tiên pháp, chỉ trong nháy mắt, trạch phủ đơn giản đã biến thành cung điện tường bao huy hoàng, trụ ngọc ngói lưu ly.
Chỉ thấy Hắc Long Vương oa oa kêu to, một mực nói mình thân đang mang tội, ở xa hoa thế này thật sự không ổn.
Việt Phi Lăng lại nói, bây giờ là đang khoản đãi Vũ Khúc Tinh Quân cùng Thiên Nhãn thần tướng, đương nhiên không thể qua loa, khi nào người đi rồi … hắn khôi phục nguyên trạng cũng được, đến lúc này Hắc Long Vương lúc này mới từ bỏ. Việc nháo đến mức này, Khai Dương Thiên Lý Nhãn cũng chỉ đành ở lại.
Hắc Long Vương là chủ nhân, đương nhiên được ở chính điện, Thiên Lý Nhãn cùng Khai Dương ở Đông viện, Việt Phi Lăng liền đến ở tạm trạch uyển phía tây.
Đông điện có hai gian phòng đối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-nguyen-giai-ach-he-liet-thien-muc-cung/69247/quyen-2-chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.