Trị quốc phanh ngư đồng nhất lí
Hoắc hương* phiêu phiêu ám ảnh lai
(Trị Quốc rán cá cùng nguyên lý
Hoắc Hương bồng bành, ám ảnh người)
*Hoắc hương : cây hoắc hương (Agastache rugosa),lá rất thơm, dùng làm thuốc
Tâm không tĩnh?
Hắn chưa bao giờ biết, một gốc đào cư nhiên còn có thời điểm tâm không tĩnh.
Chân bước trong cuộc, hai mắt đã sớm mê muội. Ngoại trừ ngôi sao luôn phát ra ánh sáng khi gần khi xa kia, làm sao còn nhớ rõ phải hồi đầu phủ tâm tự hỏi, là tĩnh hay là loạn.
Thiên Lý Nhãn đứng bên ngoài phòng, gió đêm thổi qua, khói bếp xa xa lững lờ bốc lên, nghe thấy trong phòng bếp bên cạnh có âm thanh bát đĩa va chạm, không khỏi cảm thấy kì quái.
Đi về phía đó, liền bắt gặp Việt Phi Lăng đang tay áo xắn cao, tay trái nắm nồi tay phải cầm môi, bộ dạng cực kì thuần thục, lại càng ngạc nhiên. Không thể ngờ nam tử toàn thân tràn đầy đạo cốt tiên phong tuyệt trần thoát tục này cự nhiên cũng thành thạo cả chuyện nhà bếp?!
Việt Phi Lăng nghe thấy tiếng bước chân phía sau, liền quay đầu lại, nhìn ra là Thiên Lý Nhãn, cả cười: “Thần tướng có muốn thử một lần tài nghệ của Phi Lăng không?”
Liền thấy chiếc bàn sau lưng hắn đã tràn đầy đồ ăn nóng sốt, có màu xanh của măng xuân, trắng là ngó sen giòn ngọt, hồng của cam tuân, vàng của ngô, mặc dù không hề có chút thịt, nhưng lại tươi mát tao nhã, khiến người xem phải ngón trỏ đại động.
Đáng tiếc Thiên Lý Nhãn chỉ nhìn nhìn, liền lắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-nguyen-giai-ach-he-liet-thien-muc-cung/69249/quyen-2-chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.