Lộ ngộ cố nhân dục tương trợ
Tức tao trở nạo phất tụ phứ
(Gặp lại cố nhân, muốn giúp đỡ
Bị người cản trở, phất áo đi)
Hai người ra khỏi tiệm cơm, đám đông trong chợ cũng tản đi không ít, vẫn rộn ràng, nhưng không còn quá mãnh liệt như trước.
Hiện giờ đúng chính ngọ, là thời gian nghỉ ngơi hồi sức, không ít người bán đều đã ngồi xuống nghỉ ngơi bên cạnh sạp của mình, có người đại khái là sinh ý (việc làm ăn) không tồi, từ cửa hàng bên cạnh mua một chiếc bánh mì nhân thịt bò loại lớn ngồi nhai thống khoái, có người lại không vừa lòng với thành quả của phiên chợ sáng, vừa véo bánh mì không trệu trạo nhai, vừa lựa hàng hóa, đem những món đồ tốt nhất bày lên trước hết, hảo hấp dẫn ánh mắt người qua đường.
Đám quan binh được đồ vật vừa ý sớm đã rời đi, chỉ còn mấy người vẫn còn tụ lại trước cửa hàng xén, muốn chọn cho mình vài thứ binh khí vừa ý, mặc dù không thể so được với buổi chợ phiên sôi động ban sáng, nhưng cũng coi như náo nhiệt.
Thiên Lý Nhãn không quản Khai Dương đi phía trước mở đường, chậm rãi bước xuyên qua khu chợ, gặp thoáng qua những người đi đường hoặc là vội vàng, hoặc là tươi cười, đủ mọi thần thái, sôi nổi trước mắt.
Mặc dù hắn thần nhãn nhìn ngàn dặm nhưng lại thủy chung chưa từng thử tiếp cận phàm nhân gần như thế. Từ trên cao nhìn xuống, chỉ thấy phàm thế hỗn loạn, làm sao còn muốn tinh tế đi phân biệt. Huống chỉ hắn chỉ cần chớp mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-nguyen-giai-ach-he-liet-thien-muc-cung/69233/quyen-1-chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.