Nhai động Càn Khôn Kim Loan điện
Dục tá thiên mục bộ kim ô
(Điện Kim Loan giả tạo trong sơn động
Muốn ép Thiên Nhãn tìm kim ô)
Kỳ thật ngay khoảng khắc lắc mình biến mất kia, Khai Dương đã có chút hối hận.
Kì thực, hắn cũng biết lời Thiên Lý Nhãn nói là đúng. Tên khất cái kia căn bản sẽ được hưởng hết mọi vinh hoa phú quý, lại bởi một lần gặp gỡ mấy trăm năm trước, bị hắn sửa lại số mệnh, phải chịu hết nghiệp chướng của tổ tiên. Nếu hắn lại ra tay trợ giúp, thiên đạo mới vừa sửa sẽ lại bị phá hư, thật sự không thể tưởng tượng hậu quả sẽ lại như thế nào.
Nhưng nếu nổi giận nóng nảy bỏ mà đi chưa được nửa khắc đã xám xịt mà quay về thì thật sự quá mức mất mặt, thế nên hắn lúc này mới đang ngồi trên sườn núi cách Tử Dương thành năm trăm dặm, trong một trà lâu hẻo lánh, tự mình phiền não.
Lại thấy lão bản của tiệm trà ── một lão nhân tóc trắng xoá, nâng một ấm trà nóng hổi bước lại gần, bưng thêm hai phân bánh bột ngô, đưa tới trước mặt người thanh niên sắc mặt có vẻ không được tốt, nói: “Khách quan, nhìn ngươi vẻ mặt giận dữ, vẫn là uống một ngụm trà tiêu giận đi!”
Giơ tay không đánh kẻ tươi cười, Khai Dương cũng không thể xoay sang giận chó đánh mèo người khác, liền đáp: “Đa tạ lão trượng!”
Lão nhân kéo xuống tấm khăn trên vai lau lau mặt bàn, bởi vì quán trà quá mức vắng vẻ, chỉ có duy nhất một người khách là Khai Dương, liền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-nguyen-giai-ach-he-liet-thien-muc-cung/69234/quyen-1-chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.