Thiên Phong đãi hữu thủ chu giả
Băng đào sương hoa ứng tình kiếp
(Đỉnh Thiên Phong, người đợi bên cây
Băng đào sương hoa chịu tình kiếp)
Khai Dương mở đôi to mắt, phát hiện trời đã sáng choang.
Hắn vặn vặn thắt lưng, thuận tay thu lại hỏa chướng bên ngoài, nguyên thần nhiều ít cũng có chút mệt mỏi, nhưng hắn càng vội vàng muốn biết đôi mắt Thiên Lý Nhãn rốt cuộc đã khôi phục được chưa. Vội vàng lăn qua, nâng Thiên Lý Nhãn dậy, kêu: “Ly Lâu, ngươi tỉnh, tỉnh!”
Không biết vì sao, con người ngày thường luôn mẫn tuệ sâu sắc hôm nay lại không lập tức đáp lại, đợi hắn hô vài lần, mới thấy người kia mở ra đôi mắt.
Đôi mắt hắn quả nhiên đã khôi phục lại thanh minh, Khai Dương nhịn không được hoan hô: “Thật tốt quá! Ly Lâu, ngươi nhìn thấy ta rồi đúng không?”
Nam nhân ngồi dậy, lộ ra ý cười, gật đầu nói: “Thấy được. Khai Dương, đã vất vả ngươi rồi.”
Tưởng tượng đến sự tình đủ loại hôm trước, Khai Dương không khỏi đỏ mặt, tuy nói chỉ là nguyên thần giao hợp, thế nhưng tình cảnh kịch liệt đến mức ấy cũng không khỏi khiến hắn ngượng ngùng. Hắn ồn ào vội nhảy xuống giường: “Ngươi biết vậy là tốt rồi!”
Thiên Lý Nhãn nhìn bộ dáng hoạt bát của hắn, biết lần này nguyên thần ly thể đối với hắn cũng không gì thương tổn đáng kể, lập tức liền yên lòng.
Khai Dương xuống giường đi giầy, bỗng nhiên nghe thấy tiếng ho khan vang lên từ phía sau, vội vàng quay đầu lại nhìn, thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-nguyen-giai-ach-he-liet-thien-muc-cung/1913948/quyen-2-chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.